Truyen Sex
kho game online hay kho game online 2 đọc truyện tranh sex
ảnh sex phim sex truyện sex truyện dâm
cuchoi.com

đọc truyện tranh sex

Trang 2 trong tổng số 10


o O o

Chúng tôi đi sâu vào rừng gần hai tiếng đồng hồ, thủy chung vẫn kiếm không ra được dấu tích để lại của bọn du côn. Khu rừng này nổi tiếng là rộng lớn và hoang vu nhất của tiểu bang Victoria. Nó được bao bọc bởi những rặng cây thông to lớn, và cành lá che mát khắp cả một vùng, bao bọc chu vi mấy trăm héc-ta, nên việc tìm kiếm dấu tích để lại của bọn côn đồ ấy quả là chuyện mò kim đáy biển. Tuy vậy, tôi và Cảnh vẫn không nản lòng đi tìm kiếm dấu chân người hy vọng truy tìm ra hướng đi của bọn này. Rồi lại thêm nửa tiếng đồng hồ trôi qua, tôi bắt đầu nản lòng, ngồi trên một mỏm đá gần đó, thở nhoài chán chường:
- Mẹ kiếp nó, đã kiếm nãy giờ mà sao chưa kiếm ra một dấu chân hay vết tích khả nghi nào hết!
Cảnh cũng thở dài, ngồi kế bên tôi:
- Biết làm sao bây giờ, đất được bao bọc bởi lá khô nên cho dù có đạp lên cũng không lộ dấu tích rõ rệt thì làm sao mà kiếm ra!!
Chán nản, tôi lấy trong túi ra điếu thuốc, châm lửa hút thì Cảnh cản tôi:
- Đừng hút thuốc Hùng, tao ghét nhất thằng nào hút thuốc!! Mùi thuốc làm hôi lây cả người bên cạnh, mà người đó bây giờ là tao. Mày ngồi bên tao mà hút là tao đập mày à!!!
Chửng hửng, tôi dụi điếu thuốc vào bờ đá để dập tắt ngọn lửa. Tôi chợt bắt gặp một tàn thuốc dư gần đó. Dĩ nhiên đây không phải là tàn thuốc của tui vì điếu tui còn cầm trong tay và lửa vẫn còn. Mừng rỡ, tôi reo thầm, trời ơi, chẳng lẽ đây là đầu mối để kiếm ra dấu tích của bọn du côn ấy. Tôi chỉ cho anh Cảnh, nhưng anh Cảnh trù trừ:
- Làm sao biết được điếu thuốc hút ấy là của bọn du côn hay của thằng nào khác? Huống chi cho dù là phải nhưng ở đây tám phương tứ phía biết kiếm nơi nào mới phải??
Tôi dở bản địa đồ ra coi, chỉ chỗ mình đang ở, vừa coi vừa nói:
- Chúng ta ở giữa khu rừng, tôi chỉ vào địa đồ, và bây giờ nếu tụi nó đi về phía Bắc thì chỉ toàn là núi rừng hỗn tạp hiểm trở khó có thể đi lại được, còn nếu đi về phía tây thì là đụng vào một khu làng bỏ hoang đã khá lâu, còn về phía đông thì là chỗ khu cắm trại và trạm xe ở đó. Phía nam là bọn mình vừa mới từ đó vào. Dĩ nhiên tụi nó không thể đi từ hướng nam, nơi chúng đi vào, vậy bây giờ, chúng ta đoán chừng là chỉ ở hướng đông hay hướng tây thôi. Anh Cảnh nghĩ thế nào?
Cảnh suy tính rồi nói:
- Tao đoán là tụi nó sẽ đi về phía đông, vì chỗ đó, tụi nó có thể cướp xe của hành khách để trở về ổ tụi nó. Mày thì sao?
Tui chạy về phía Đông hửi vài cái, rồi chạy về phía Tây hít vài hơi nữa rồi mới trả lời:
- Theo em thì tụi nó đi về hướng Tây nhiều hơn, tại vì em hửi thấy hơi thuốc bên phía Tây đặc hơn bên phía Đông. Huống chi, em nghĩ tụi nó chắc cũng sợ bị cảnh sát làm hàng rào ở ngoài nên tụi nó kiếm chỗ nào hẻo lánh, núp lại rùi khi nào bớt hơi cảnh sát, tụi nó mới chui ra.
- Vậy bây giờ sao, chẳng lẽ hai thằng chia nhau đi kiếm hả?
- Em không biết nữa, nhưng xem ra đây là phương pháp duy nhất thôi!!
- Ok, vậy đi, chúng ta chia ra, mỗi thằng một hướng, mày kiếm được thì gọi mobile tao, còn tao cũng sẽ vậy, nhớ set on silence vibrate nha mày, rủi nó hú lên, mà nhằm ngay lúc mày hay tao ở gần tụi đó thì có nước đi chầu trời. Rồi, có gì đi nữa 15 phút sau tao cũng gọi cho mày, ok??
- Hiểu rồi!! Gặp lại sau!

Chúng tôi chia tay, tôi lao mình về phía ngôi làng hoang vu thấp thoáng sau rừng cây. Nó gọi là một làng hoang vì nơi ấy, cách đây năm chục năm, trên báo chí đăng tải cái chết của một cặp tình nhân ở khu làng này và từng người, từng người một trong làng lần lượt ra đi, không ai hé lộ chuyện gì đã xảy ra và chính quyền địa phương đã tuyên bố là cái chết của đôi tình nhân này là do hai người tự quyên sinh. Thời gian trôi đi, và cái làng này trở thành một ngôi làng hoang, và câu chuyện cũng trôi dần vào quên lãng. Do một dịp tình cờ, bạn tôi sưu tầm những chuyện lạ và đưa tôi đọc nên tôi mới biết được ở đây có ngôi làng hoang. Cũng tốt thôi, tôi nghĩ, sẵn đây mình có dịp thăm viếng ngôi làng hoang này.
Tôi đi chừng độ ba cây số thì khu làng ấy đã ở trước mặt tôi. Cái làng hoang này có tên là ‘Vĩnh Lịch' nhưng tôi xem ra phải gọi là làng ‘tĩnh mịch' thì đúng hơn. Chợt, tôi phát hiện có một điều kỳ lạ là ở giữa khu làng này. Tôi thấy ở một căn nhà gỗ có thắp sáng ánh đèn. Đã gọi là ‘làng hoang' chẳng lẽ lại có người đến định cư sao. Càng tin tưởng là Xuân Thảo đã bị bắt đến đây, tôi tính mò đến gần hơn để quan sát cho rõ, thì điện thoại tôi rung lên. Mở lên, tôi nói nhỏ:
- anh Cảnh hả?
- Ừ là tao nè mày, bên tao thì không có gì, cảnh sát đã đến và đã phong tỏa khu vực, còn bên mày, ra sao?
- Bên em thì có chuyện anh ơi, em thấy có một căn nhà được thắp sáng, em đang đến gần theo dõi, anh đến chỗ em nhanh lên nhé. Em sẽ đợi anh ở chỗ cây tùng cách căn nhà có đèn khoảng chừng hai ba căn gì đó!!
- Ừ, tao đến liền.
Tôi cúp máy, tắt luôn máy điện thoại, sợ chuyện gì rủi ro bị tụi nó phát hiện. Đến gần, tôi thấy rõ khung cảnh của căn nhà này hơn. Tôi thấy được một trong ba gã du côn đang đứng ngoài cửa, dường như để canh gác mà cũng để hút thuốc luôn. À ra mày là đứa hút thuốc, để rồi dẫn tao đến kiếm mày, tôi reo thầm. Rồi, tôi thấy một gã bước ra, và tôi nhận được gã là đại ca của bọn ba người. Hắn nheo mắt, chu mỏ chửi tên gác cửa:
- Tòng, mày lo gác thì gác đi sao hút hoài vậy mày? Coi chừng tụi cảnh sát chứ, rủi nó mà kiếm tới đây muốn rút cũng không phải dễ đâu?
- Yên tâm đi đại ca, gã hút thuốc cười ngọt để dịu lại tánh nóng của gã đại ca, tụi nó mà có đến, mình có thể dùng con nhỏ trong đó làm bia đỡ đạn. Huống chi, nãy mình chơi đẹp mắt quá mà, gọn sạch hai xe cảnh sát, chắc giờ này tụi nó còn ngán đụng vào bọn ‘ba Báo' mình.
- Đụ mẹ mày, lo nịnh nọt tót tót cái miệng chó của mày có được tích sự gì. Tao đi ỉa, mày và thằng Ba Xường ở lại coi cho kỹ mớ hàng với con nhỏ. Rủi có chuyện gì, tụi mày coi chừng hai mạng chó đẻ đó, rõ chưa??
- Vâng, vâng, sẽ không có gì xảy ra đâu, đại ca yên chí!! Chúc đại ca đi nhà cầu suông xẻ, cú nào cú nấy lọt thòng thọng, ra ‘vàng' đầy mâm và bình an trở về ạ!!
- Đồ chó má!!
Gã đại ca vừa cười vừa chửi thề, rồi hắn khuất bóng sau rặng cây. Lúc đó, chợt có bàn tay đặt lên vai tôi, giật mình, tôi quay lại. Tôi thấy anh Cảnh. Thở phào, kế miệng vào tai anh Cảnh, tôi kể lại những chuyện tôi vừa thấy. Cảnh gật gù và ra dấu như muốn gọi cảnh sát đến. Tôi gật đầu và Cảnh lều khều nhón nhẹ bước chân đi ra phía xa tính gọi cảnh sát. Đột nhiên, chúng tôi nghe một giọng khàn khàn trong căn nhà phát ra:
- Tòng, mày vô đây phụ tao coi, con nhỏ này tỉnh lại rồi!!! Đụ mẹ...nó đá dái tao...Đồ khốn khiếp...
‘Bốp'... tiếng tát chói tai phát ra, đến tôi và Cảnh ở khá xa mà cũng còn nghe thấy. Tôi cảm thấy chua chót muôn vàn, tâm linh như thông cảm được cơn đau và nỗi sợ hãi của Thảo lúc bấy giờ. Cảnh trợn mắt nghiến răng, rủa thầm:
- Đồ chó má, vũ phu, đàn ông mà hà hiếp một thiếu nữ.
- Ai đó!!!
Tiếng từ trong nhà dội vang ra như một gáo nước lạnh dội lên đầu chúng tôi. Run sợ, tôi và Cảnh vội thụp người xuống nấp khép vào bụi cây. Rồ, một lát sau không có tiếng nào nữa tôi lấp ló ngẩng đầu lên từ sau một rặng cây, để dò xét động tĩnh trong nhà sao, rủi có chuyện gì tui và Cảnh, mạnh thằng nào thằng nấy chạy. Tôi thấy gã Tòng từ trong nhà ngó ra ngoài, mắt dòm bốn phương, miệng lẩm bẩm:
- Đâu thấy cái con khỉ khô nào đâu!! Hự....a a ....hự....
Gã Tòng bị một con dao găm đâm xuyên từ sau lưng ra trước. Mắt hắn kinh hoảng, cố gắng lắm, hắn mới quay lại người về sau, thấy kẻ đâm lén mình chính là người đồng bọn của mình:
- Ba Xường....mày....
Chưa nói hết câu, thì Tòng bị gã Ba Xường kia đâm thêm một nhát nữa. Tòng tắt hơi, mắt trợn tròng và gục xuống sàn.Ba Xường rút con dao từ bụng Tòng ra, miệng cười đắc chí lẩm bẩm:
- Xong mày, chỉ còn thằng Hắc Sói thôi! Đụ mẹ chứ tụi bây muốn chia món hàng này hả.. hahahah.... còn khuya đó con... Hahaha....
Tôi khẽ nói với Cảnh:
- Hóa ra tụi nó nội phản...Vậy tốt cho mình thôi....thằng Ba Xường mà giết luôn thằng đại ca mặt thẹo là tôi với anh chỉ cần thanh toán luôn thằng này là xong chuyện....
Đang nói tới đó, thì thấy Ba Xường đi ra ngoài. Tôi đoán chắc là Ba Xường tính kiếm chỗ núp nào đó để bắn lén gã đại ca.
Thôi chết rồi, tôi la thầm, hắn đang bước về phía chúng tôi. Dòm lại Cảnh, thấy ảnh cũng bồn chồn lo lắng ra mặt. Tôi lượm một khúc cây gần đó, chỉ chờ gã Ba Xường kia đến gần sẽ ‘tiên hạ thủ vi cường'.
Ba Xường thấm thoát chỉ còn cách chúng tôi mười bước, rồi tám, sáu, năm, ba, hai.... Tôi nhanh choắt phóng ra, dùng hết sức đập một cú mạnh vào ngay cánh tay Ba Xường lúc đó đang lăm lăm chỉa khẩu súng lục. ‘Bụp'.... tiếng đập chát chúa vang dội và khẩu súng đã rớt xuống dưới đất. Tôi choàng sát vào gần Ba Xường, đè hắn xuống và ghì chặc hắn xuống..
- Nhanh lên anh Cảnh, hãy đập ngất xỉu nó... Tôi kêu Cảnh.
Nhưng Cảnh vẫn đứng yên tại chỗ. Không biết vì tôi ra tay quá đột ngột hay là vì nguyên nhân nào khác đã khiến Cảnh sững người ra...
- Nhanh lên Cảnh, nhanh lên, đập....
Chưa nói dứt câu, Ba Xường đã bẻ vặn tay tôi, thoát được thế kiềm gọng và ‘Bụp', hắn giọng cho tôi một cú khá mạnh. Tôi liểng xiểng bật ngửa ra. Cảnh bấy giờ như người vừa tỉnh mộng, anh ta choàng đến thoi những cú đấm liên hoàn vào mặt, tai và cổ họng địch thủ. Ba Xường bị tập kích khiến hắn chao đảo một hồi, nhưng gã nàycũng là một tay giỏi võ, hắn lùi lại ba bước. Thừa lúc Cảnh chưa kịp thâu quyền, Ba Xường dở một chiêu cầm nã thủ, chộp ngang tay Cảnh, bẻ ra phía sau và theo thế, đạp mạnh Cảnh một cú. ‘Aàm' cả thân xác to lớn của Cảnh văng dội ra. Rồi nhanh như chớp, gã móc từ trong áo ra một khẩu súng lục khác chỉa về phía tôi.
Tôi ngó nhìn Ba Xường rồi phóng về phía hắn với tốc độ nhanh nhất mà tôi có thể đạt tới. Tinh thần tập trung cao độ, từng tư thế, chiêu võ thoáng hiện trong đầu óc tôi. Tôi suy tính chọn những thế kỹ thuật và độc hiểm nhất để giúp tôi thoát hiểm trong giờ phút sinh tử này.
- Bùng..
Tiếng súng đã nổ, tôi lách mình như một con diều hâu lạng cánh. Viên đạn bắn ra chỉ cách da thịt tôi một milimét thôi. Nó bắn xuyên áo tôi và cắm sâu vào một thân cây gần đó. Ba Xường lại chỉ về phía tôi và khạc lửa một lần nữa. Nhưng, khoảng cách tôi đã thật gần với Ba Xường, như chớp tôi bật ngã người, để té ngửa xuống đất và chân đá dật ngược vào tay Ba Xường...
- Bùng...
Phát súng bị cú đá của tôi bắn lệch lên bầu trời đen thẳm. Nhân cặp giò còn ở trên không, hai tay chống mạnh vào đất, tôi dùng sức búng người lên, nhắm vào yết hầu và cầm dưới của Ba Xường. ‘Bực, bực' cú đá liên hoàn đã trúng đích, và Ba Xường như một cánh diều đứt dây bắn ra xa hơn cả thước, mới rớt xuống đất. Dãy đãy vài cái, Ba Xường hộc máu tắt thở. Thế là xong đời một kiếp gian hùng.......

Trang thứ hai của bạn gái, 18/04/03
Trong màn sương đêm dày đặc, anh đã đến với em. Anh trao cho em hơi ấm, lời tỏ tình đằm thắm. Chúng ta cho nhau một đêm vui. Và em sống trong giây phút ái ân, đê mê, được anh yêu, anh thương. Từ lúc ấy, em biết yêu, biết nhớ, và mộng mơ. Dòng đời muôn lối, đã ngăn cách đôi ta. Em đắng cay buông rơi cuộc tình, lìa xa anh. Ở một bờ bến lạ, bên em, chỉ còn là những mảnh vỡ kỷ niệm của mối tình đẹp giữa em và anh. Em khóc cho cuộc tình dở dang, khóc cho đóa hồng nhung nay đã tàn úa theo dòng thời gian......

o O o

Tôi thở phào nhẹ nhỏm vì đã hạ gục Ba Xường. Chỉ còn một tên nữa thôi là tôi sẽ cứu Xuân Thảo ra khỏi cảnh địa ngục này. Lúc đó, Cảnh đã chạy đến gần tôi, lo lắng hỏi tôi:
- Hùng, mày có sao không?
Tôi mỉm cười lắc đầu trả lời:
- Không sao đâu anh, còn sống nhăn răn đây.
- Mày làm tao hú hồn, viên đạn mà lệch một chút là coi như mày bỏ mạng rồi đó.
Tôi cười mỉm, phủi đích đứng dậy nói với Cảnh:
- Mình phải cứu Thảo ra trước khi thằng còn lại trở về.
Rồi, cùng Cảnh chạy về phía nhà gỗ, tôi thấy trong nhà Xuân Thảo bị trói chặt hai tay ra sau lưng, và nằm bất tỉnh ở một góc. Tôi để Cảnh chạy vô cởi trói cho Xuân Thảo, còn tôi đứng hấp hé nơi cửa sổ coi chừng động tĩnh bên ngoài. Cũng vào vừa lúc ấy, từ sau rặng cây, tôi thấy một bóng người chạy về phía chúng tôi. Đoán là gã này nghe được súng nổ đã phóng về. Tôi báo động Cảnh:
- Cảnh ơi, không kịp nữa, thằng kia nó quay trở về rồi, mình phải bố ráp sau cánh cửa, tập kích nó bất ngờ!!
Thấy gần đó có một bó củi khô, tôi lựa hai khúc cây to và chắc, thẩy một cái cho Cảnh, tôi và anh mỗi người núp sau một bên cánh cửa và chỉ chờ tên sói lang còn lại sa bẫy. Thời gian trôi qua nặng nề và hồi hộp quá. Tên Hắc Sói đã từng bước từng bước một phóng như ma đến căn nhà gỗ. Hắc Sói dừng trước căn nhà, quan sát chung quanh. Bốn bề im lặng, hắn đằng hắng giọng rồi hét lên:
- Thằng Tòng, thằng Xường, hai thằng bây ở đâu!!!

Không một ai trả lời. Linh tính cho Hắc Sói biết là có điềm không hay xảy ra, hắn rút trong túi quần ra khẩu súng lục bạc màu, chỉa ngay vào căn nhà, từng bước một tiến đến. Càng đến gần cánh cửa, hắn càng bước chậm lại. Đùng!! Hắn nổ súng. Và viên đạn xuyên qua làn gỗ, chỉ cách người tôi bằng một ly mà xuyên vào thành gỗ khác. Hú hồn, nhưng tôi cũng rán nín thở chờ đợi. Gã Hắc sói quay người chỉa khẩu súng về phía cánh cửa mà anh Cảnh đang nấp sau, định nhả viên đạn thứ hai. Chợt cánh cửa ấy bật tung ra, đập mạnh vào Hắc Sói. Rầm.... Cánh cửa đập mạnh vào người của Hắc Sói, và Cảnh nhanh như chớp phóng ra, tay lăm le miếng gỗ định đập xuống. Nhưng Hắc Sói kịp bình tỉnh nhắm về phía anh Cảnh khạc lửa...Đùng...Cũng vào lúc ấy, tôi phóng người ra và che trước người Cảnh. Bả vai phải tôi nhói đau, viên đạn gim sâu vào bờ vai gần chỗ nách tôi. Tôi khịu xuống và Hắc Sói chỉa súng ngay trán Cảnh. Cảnh một phần vì sững sờ và một phần thì chết điếng người ra không biết phải làm gì. Tôi lồm cồm cố nhịn đau, ôm vào chân Hắc Sói miệng cầu khẩn:
- Tôi xin anh đừng hại chúng tôi. Anh muốn tiền thì chúng tôi sẽ đưa hết. Chưa đủ thì tôi đưa thẻ rút tiền cùng số mật mã cho anh rút hết. Xin anh, hãy tha cho chúng tôi!!! Tôi xin anh!!!
- Đồ chó chết!!...Đùng...
Một viên đạn nữa ghim sâu vào bắp đùi phải của tôi.... Sự đau đớn và nóng bỏng của vết thương cũ và mới đã làm tôi tê liệt cả bản thân... Đây là lần đầu tiên tôi được ‘ăn đạn'... và tôi không dám kêu lên vì biết chỉ làm cho máu hứng giết người của Hắc Sói lên cao. Bặm môi, tôi nhắm mắt lại chỉ chờ phát đạn cuối cùng của Hắc Sói kết liễu tính mạng tôi. Nhưng không, Hắc Sói đã rời mũi súng khỏi tôi và chỉa về Cảnh khạc lửa...Đùng....Á á...Cảnh rú lên và anh ta khịu xuống... Bắp đùi anh ta rỉ máu...và anh ta lăn lộn trong đau đớn...Hắc Sói nở nụ cười nham hiểm:
- Tụi bây muốn nói tiền với tao hả... Coi đây...Gã mở phuyẹt bua tuya của cái túi đen gần đó...Tôi thấy đâu nào là vàng vòng, châu báu, kim cương rực chiếu, nhẫm tính nếu đem bán ra cũng cỡ mấy triệu dễ như chơi. Chắc có lẽ là đồ ăn trộm, tôi nghĩ thầm.
- Vậy anh muốn sao?? Cảnh nhăn nhó hỏi.
- Tao muốn sao hả???? Hahaha...tao cũng chẳng biết... Ban đầu tao tính tìm kế giết hai thằng anh em cua tao. Dè đâu hai bây đã ra tay hộ tao...Hahaha...càng tốt...vậy giờ để tao giải quyết ba đứa bây một lượt luôn cho gọn....hahahah...
Cười đắc ý, Hắc Sói lấy hai sợi dây thừng trói gườm tay chân chúng tôi lại rồi đá hất chúng tôi về cùng một xó với Thảo. Xong, gã quay lại kiểm kê số hàng để trong những cái túi thể thao trên bàn. Gã này đồng thời lục lọi xác của hai thằng em xấu số, lấy hết những vật đáng giá trên người bọn nó. Xong, Hắc Sói hất chúng xuống con sông gần đó...Khi hoàn tất, hắn quay lại chỉa súng vòng quanh chúng tôi, miệng cười nham hiểm, lẩm bẩm:
- Một, hai, ba....Ba, hai, một....trong ba bây đứa nào chịu chết trước đây....
Tôi thấy Cảnh nhắm mắt lại chờ chết, còn Thảo thì vẫn còn đang bất tỉnh. Tôi ưỡn người ra nói:
- Anh giết thì giết tôi.... Hãy để cho cặp vợ chồng này sống... Tôi chịu lấy mạng tôi đổi mạng hai người họ....
Bốp....một cái tát như trời giáng vào mặt tôi...Còn đang ngất ngư....tôi nghe Hắc Sói chửi:
- Mày tưởng mày anh hùng lắm hả? Cho mày biết, không đứa nào còn sống sót rời khỏi đây đâu... Mày muốn chết trước hả....hahah...vậy để tao cho mày chết cuối...Mày sẽ chứng kiến cái chết của hai đứa bạn mày...mày sẽ thấy cái chết đáng sợ như thế nào con ạ....
Hắc Sói chỉa súng về Xuân Thảo và nhả đạn...Đùng...Viên đạn vừa phóng ra thì tôi đã vội nằm đè lên người Thảo...Á.... Lại thêm một viên đạn nữa cắm sâu vào người tôi, viên đạn xuyên sâu vào bả vai trái của tôi.... Đã trải qua hai lần bị găm đạn, lại thêm một lần nữa tôi bị đớn đau xác thịt, và sức ép nóng bỏng của viên đạn vào tận xương tủy làm tôi liệt ra không còn sức phản kháng.
Hắc Sói giận dữ hất tôi ra, đá vào bụng, vào mặt tôi những cú đá ‘đến nơi đến chốn'.... Tôi chỉ còn thấy được là máu...máu... tràn khắp người tôi... Tôi không còn sức phản kháng nữa, chỉ nằm đó chờ bị đánh, và chờ chết.
- Mày ngon lắm, đáng mặt máu anh hùng. Được....hahahah...mặt Hắc Sói lộ vẻ nham hiểm...tao thấy mày với thằng kia thích con nhỏ này lắm phải không....hahah...Được.... tao sẽ để cho tụi bây suốt đời không còn đụng đến con nhỏ này được nữa....hahahah....

Nói đến đó, Hắc Sói bế Xuân Thảo nằm lên giường, rồi lục lọi trong cái túi xách tay để ‘đồ nghề' gần đó. Hắn lôi ra, nào ống kim, ống chích, dăm ba bao bịch thuốc. Rồi, Hắc Sói lấy năm, sáu viên thuốc xanh đỏ, banh miệng Thảo ra rồi đổ hết đống thuốc vào họng Thảo. Xong, Hắc Sói với lấy ly nước đổ tràn vào miệng nàng khiến những viên thuốc theo dòng nước xuống cổ họng và tan ra. Gã lấy ống chích, chích cho Thảo một mũi thuốc, mà tôi đoán cũng chẳng tốt lành gì. Rồi, hắn lại lấy ra một ống chích nữa, nhưng lần này, hắn lại ghim vào người hắn hút máu hắn ra.... Vì bất thình lình mất một số máu, người hắn liểng xiểng ngã về sau, và vô tình làm đổ bể ly nước từ trên bàn rớt xuống. Một trong những mảnh vỡ đã rớt gần bên tôi. Nhanh tay tôi thò lấy, và dùng nó, cưa sợi dây thừng trên tay ra. Hắc Sói không chú ý lắm về cái ly bị bể, hắn đắc chí cười nói:
- Tao vừa cho con nhỏ uống dăm ba viên kích dâm, rùi chích cho nó một mũi xì ke nữa. Kiểu này mà tới sáng, nó không được đụ là đứt dây nứng lồn rồi ứa máu ra mà chết thôi. Nói cho tụi bây sáng mắt, tao đã làm thử với gần cả chục con đĩ là cả chục con thiếu điều chết đi sống lại. Tánh thuốc hành đám đĩ cả đêm... Có con chưa được thỏa mãn, ứa máu chết, còn có con, chơi xong một lần là ‘lãnh cảm' luôn... Con dâm lắm thì cũng ‘ngán gần cả tháng trời' mới dám chơi tiếp... Ờ nãy tao cho con nhỏ uống gấp ba, gấp bốn lần số lượng tao cho con đĩ. Tụi bây cầu trời sao cho nó qua khỏi kiếp này là vừa...hahahah...

Quả thật vậy, tôi thấy Thảo đã rục mình cựa quậy. Nàng bứt rứt, quằn quại rên rỉ những tiếng a ứ không ngớt. Những mảnh quần áo lần lượt tự nàng cởi ra. Xuân Thảo lồ lộ cơ thể ngọc ngà mà trước giờ chỉ có nàng được phép chiêm ngưỡng nó thôi. Thảo có vẻ đẹp của một nàng công chúa cao sang, diễm lệ, và sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành đã làm cho bao kẻ đắm say, kể cả tôi.... Tôi đau lòng khi biết rồi đây cơ thể nàng sẽ bị dày vò bởi bàn tay thô nhám của tên tướng cướp này. Hắc Sói miệng cười đắc ý, gã lẩm bẩm nói ra mồm:
- Tao quên nói hai thằng bây, tao bịnh SIDA. Máu ở trong ống chích này, gã chỉa ống chích lên cho chúng tôi thấy, đã chứa máu lây của tao...Giờ, tao ghim vào con nhỏ này, thì coi như nó dính luôn...hahaha...tiếc cho cái sắc đẹp tuyệt vời này...cuối cùng chỉ để cho mình tao hưởng....hahahahah.....

Hắc Sói bắt đầu tiến bước về phía Xuân Thảo.Từng bước hắn tiến đến, là như từng nhát dao găm vào tôi. Tôi nóng lòng dùng mảnh vỡ cưa thật nhanh vào dây thừng, nhưng cọng dây dai như đĩa, cắt hoài không đứt. Ngó về phía Cảnh, thấy anh ta nhắm mắt, lắt đầu, bên bờ mi đã hoen những giọt nước mắt chua xót. Mỉm môi, tôi ghim sâu mảnh vở vào khúc dây buộc tay tôi, sâu đến nỗi nó đã ghim trúng và mạch máu của cổ tay tôi. Nhịn đau, tôi dựt dựt thiệt mạnh và cuối cùng sợi dây chết bầm ấy cũng đứt ra. Nhanh như chớp, tôi lao mình về phía Hắc Sói. Nghe tiếng động, Hắc Sói quay đầu lại, thì thấy tôi đang lao đến. Hoảng sợ, hắn rút súng chỉa về tôi bắn lia lịa. Nhưng tôi cũng đã tiến sát đến gần hắn, mảnh ly vỡ nhanh như chớp cắt ngang yến hầu hắn..... Bựt....Đùng...Hai tiếng động phát ra cùng một lúc, tôi đã cắt ngang yết hầu của hắn và viên đạn cũng bắn sâu vào trong bụng tôi... Tôi khịu xuống, kiệt sức nhìn Hắc Sói.
Hắc Sói mắt trợn tròng, tay buông súng, bịt ngang yết hầu, ngó tôi, rồi ngó lại Thảo. Hắn từng bước từng bước một lăm lăm bước về phía Thảo. Tôi cố lết theo Hắc Sói dù lúc đó, mình tôi đã ghim đủ năm viên, để cố níu ghót chân hắn lại. Nhưng, hắn đã sát bước đến Phương Thảo và ghim xuống lưỡi kim nhọn tử thần ấy. Nó cắm sâu vào da thịt Xuân Thảo làm nàng rú lên đau đớn, nhưng rồi Thảo vẫn mơ màng, quằn quại dày vò vì chất thuốc lan tỏa. Cũng cùng lúc ấy, máu từ cổ họng Hắc Sói xẹt xẹt tuôn ra, hắn thè lưỡi, mắt trân trân, rồi khịu xuống tắt thở. Thế là xong đời một tên tướng cướp. Lúc sống hắn chẳng đem lại lợi ích gì cho xã hội, mà lúc chết lại cố níu kéo cướp đi tánh mạng của một thiếu nữ ngây thơ vô tội.....

Lúc ấy, tôi cũng đã đến bên Xuân Thảo. Rút vội mũi chích ra, thì thấy máu nóng đã nhễu nhãi từ cây kim, không biết là của Xuân Thảo hay là của tên Hắc Sói. Lo cho tánh mạng của Thảo, tôi chẳng màng đến có nguy hiểm hay không, chu miệng vào chỗ vết thương, cố hút những chất máu ở chỗ cánh tay bị chích ấy. Nhả ra được miếng máu nào là tôi như bớt đi một gánh nặng, dù biết đó chỉ là một hành động ngu dốt, vì là máu theo dòng luân chuyển chỉ giây lát là lan tỏa khắp cơ thể, vả lại làm vậy chỉ làm tôi lây SIDA theo Thảo chứ chẳng cứu ích được gì. Nhưng chỉ có một tia hy vọng là tôi sẽ liều mình làm thử, bất chấp là ngu hay dốt, chỉ cần một tia hy vọng thôi....... Cả cơ thể tôi yếu dần......và tôi ngất đi..............

o O o

Khi tỉnh lại, thấy Cảnh đang băng bó cho tôi. Hỏi ảnh, chuyện gì đã xảy ra, thì anh kể cho tôi nghe là lúc tôi ngất đi, Cảnh đã trườn mình đến chỗ có những mảnh sành vỡ và cưa dây trói. Và anh ta đã giải phẫu lấy những đầu đạn và băng bó lại vết thương cho tôi. Thì ra Cảnh là một bác sĩ thực tập chuẩn bị ra nghề nên giải phẫu thành công như vậy.
- Cảm ơn anh Cảnh...không có anh, giờ này em xuống chầu diêm vương rồi...
- Đừng nói thế, mày vì cứu tao và Thảo nên mới ra nông nỗi này...tao phải cảm ơn mày lại là đúng hơn.
Nhắc đến Thảo, tôi mới sực nhớ, hỏi ảnh:
- Uûa, Thảo sao rồi anh?
Cảnh lắc đầu:
- Thảo bị thằng đó cho uống thuốc ‘kích thích' lại thêm bị chích xì ke vô rồi, nếu bây giờ ở bệnh viện có đủ dụng cụ thì tao giải phẫu hút ra những chất thuốc đó, nhưng ở đây dụng cụ không có, tao....đành...đành bó tay....
Chúng tôi lặng thinh.....
Tôi chợt nhớ lại những gì Hắc Sói nói, nên hỏi Cảnh:
- Ờ...vậy những gì Hắc Sói nói có đúng không?
Cảnh hiểu tôi muốn nói gì, anh ngập ngà ngập ngùng trả lời:
- Tao....không...biết...nhưng có lẽ...có lẽ ...đúng...nhưng mà..
- Nhưng gì?
Tôi ngắt ngang câu nói ập à của Cảnh.
- Mày...mày còn nhớ...thằng đó chích mũi...mũi SIDA vô người...Thảo không?? Không biết...Thảo có bị nhiễm không...nhưng rủi....
- Nghĩa là anh không chịu làm tình với Thảo??
- Ờ...ờ...không phải vậy...nhưng...
- Không nhưng gì cả!
Tôi hét lớn
- Tôi đi ra để anh chị ‘có thời gian riêng tư một chút'. Trước hết là nên lo cho tánh mạng Thảo đã rồi hãy tính tới chuyện rủi ro gì đó...
Tôi đứng dậy, bước ra ngoài, nhưng Cảnh cũng đứng lên, đến gần bên tôi, nói nhỏ vào tai tôi:
- Tao biết mày cũng để ý tới con Thảo lắm phải không?
Tôi đỏ mặt, không biết trả lời sao. Nói không thì tôi tự dối lòng tôi thôi, nhưng nói có trước mặt người hôn phu của Thảo thì làm sao tôi nói ra lời. Lưỡng lự, nhưng tôi quyết định gật đầu, trả lời:
- Phải, tôi thích Thảo, nhưng đừng hiểu lầm vì sao tôi liều mình để đi cứu Thảo, nếu là một người khác, tôi cũng làm như vậy thôi.
Cảnh cười gằn:
- Ừ, quân tử quá, mẹ kiếp, mày giả bộ anh hùng cũng giống quá chứ, ai biết cái đám này có phải mày xúi tới bày trò ma quỷ để hại tao và Thảo....
Ngạc nhiên trước cái trở giọng của Cảnh, tôi nổi khùng mỉa mai lại:
- Ừ, phải, tôi đóng kịch, đóng kịch đến nỗi bị trúng bốn năm phát đạn, xém chút đi chầu trời????...Ừ, tôi đóng kịch, đóng sao cho tới nỗi thân tàn ma dại như thế này đây hả???
Cảnh ngập ngừng:
- Ừ, ừ thì tao mặc kệ, miễn là bây giờ mày có thích làm tình với con Thảo không??
Cảnh phớt tỉnh ăng-lê hỏi tôi tỉnh bơ. Tôi chỉ đành lắc đầu, không thể ngờ tình cảm của Cảnh còn ngắn hơn điếu thuốc hút nữa. Tôi chua chát nói mà xót thay cho Thảo:
- Xuân Thảo là bạn gái, là vị hôn thê của mày đó Cảnh...Mày...mày... mày hỏi một thằng lang thang tứ xứ như tao ‘đi làm tình' với Xuân Thảo? Mày có điên nặng không Cảnh???
Cảnh lắc đầu, mặt chảnh lên:
- Tao mặc kệ mày làm sao thì làm. Tao với Thảo đã hết quan hệ rồi. Chiếc nhẫn tao cũng đã lấy lại rồi, giờ tao với Thảo chỉ là người xa nước lạ mà thôi.... Bây giờ tao rời khỏi đây, đi kêu cảnh sát..... mày thích thì đi theo tao, để Thảo ở lại đây để khi nào xe cứu thương đến đây khiên Xuân Thảo ra. Như vậy là trọn tình nhân nghĩa lắm rồi.Thôi tao đi đây!!


Trang : [1] [2] [3] [4] [5] Tiếp...

đọc truyện tranh sex

ve trang chu cuchoi.com >>>trang chu
Bản quyền thuộc về cuchoi.com
the gioi giai tri